NHỮNG BÀI THƠ VỀ CHÍ PHÈO – THỊ NỞ

NHỮNG BÀI THƠ VỀ CHÍ PHÈO – THỊ NỞ

edf40wrjww2News:ContentNew

Chí Phèo

Cái lò gạch cũ còn đây

Xem thêm: Bài thơ về chí phèo thị nở

Đâu rồi anh Chí cuồng say một thời?

Sinh ra chẳng được làm người

Thân tàn ma dại giữa đời nhiễu nhương

Chỉ vì lão bá ghen tuông

Biến anh thành kẻ ngông cuồng, khổ sai

Mặt mày ngang dọc vết chai

Cả làng Vũ Đại còn ai dám gần?

***

Đêm nay gió mát, trăng ngân

Tàu chuối ưỡn ngực hứng tình sông êm

Có cô Thị Nở làng bên

Chiều nay kín nước, ngủ quên mất rồi!

Ai hay duyên số tại trời

Bỗng dưng anh lại là người được cho.

***

Chẳng còn say khướt vật vờ

Hồn anh sống lại giấc mơ một thời

Khát khao trở lại làm người

Để anh sống thật cuộc đời của anh

Dở hơi Thị Nở khước tình

Niềm hi vọng bỗng biến thành khổ đau!

***

Tham khảo: Top 20 loài hoa đẹp nhất thế giới, 1 loài mọc đầy ở Việt Nam

Thân này biết gửi về đâu

Anh ra đi quyết tìm câu trả lời:

– Ai cho ta được làm người?

Ai xoá sạch vết nhơ đời của ta?

Chỉ còn một cách…Thế là

Thù xưa đã trả, thân ta thôi rồi!

Phút giây hấp hối cuộc đời

Miệng anh ngáp ngáp, nói lời chẳng nên.

***

Cái lò gạch cũ hiện lên

Ngẩn ngơ, Thị Nở liếc nhìn xa xa…

Thị Nở ơi!

Đời không ai xấu bằng em

Chẳng ai bất hạnh như em trên đời,

Thế mà em lại hơn người

Dám chơi quỉ dữ, tỏ lời yêu thương!

Em cười tuy chẳng có duyên

Nhưng em lại có trái tim tình đời.

***

Xin chào Thị Nở, em ơi

Trăm năm sau vẫn còn người thương em!

Bảy mươi năm Chí Phèo

Tham khảo: Học Tốt Ngữ Văn – Sách Giải Văn – Soạn Văn Lớp 10 Bài Phong Cách Ngôn Ngữ Nghệ Thuật (Cực Ngắn)

Bảy mươi năm giữa cuộc đời

Anh là hình mẫu hạng người gớm ghê

Dữ dằn mang tiếng cười chê

Chứ anh vốn gã dân quê hiền lành.

***

Sóng đời xô đẩy thân anh

Cho nên anh phải lưu manh với đời

Nhưng không chết – một phần người

Từ trong sâu thẳm cuộc đời lưu manh

Vẫn còn âm ỉ lòng nhân

Thắp lên hy vọng làm anh canh điền

Chẳng mơ lắm bạc nhiều tiền

Chỉ mong được sống bình yên giữa đời…

***

Bảy mươi năm đã qua rồi

Chuyện xưa… xin được ngỏ lời cùng anh

Dẫu rằng phải kiếp lưu manh

Nhưng anh vẫn đẹp nhân tình Chí ơi!

Chết anh – một kiếp con người

Hoá thành bất tử giữa đời văn chương!

TRĂNG NỞ NỤ CƯỜI Tác giả:Lê Đình Cánh Đâu Thị Nở Đâu Chí Phèo Đâu làng Vũ Đại đói nghèo Nam Cao Vẫn vườn chuối gió lao xao Sông Châu vẫn chảy nôn nao mạn thuyền Ả ngớ ngẩn Gã khùng điên Khi tình yêu đến bỗng nhiên thành người Vườn sông trăng nở nụ cười Phút giây tan chảy vàng mười trong nhau Giữa đời vàng lẫn với thau Lòng tin còn chút về sau để dành Tình yêu nên vị cháo hành Đời chung bát vỡ thơm lành lứa đôi

Nôĩ niềm Thị Nở (Quang Huy) Người ta cứ bảo dở hơi Chấp chi miệng thế lắm lời thị phi Dở hơi nào dở hơi gì Váy em xắn lệch, nhiều khi cũng tình Làng này khối kẻ sợ anh Rượu be với chiếc mảnh sành cầm tay Sợ anh chửi đổng suốt ngày Chỉ mình em biết, anh say rất hiền Anh không nhà cửa bạc tiền Không ưa luồn cúi, không yên phận nghèo Cái tên mơ mộng Chí Phèo Làm em đứt ruột mấy chiều bờ ao Quần anh ống thấp ống cao Làm em hồn vía nao nao đêm ngày Khen cho con Tạo khéo tay Nồi này thì úp vung này chứ sao Đêm nay trời ở rất cao Sương thì đẫm quá, trăng sao lại nhoà Người ta mặc kệ người ta Chỉ em rất thật đàn bà với anh Thôi rồi đắt lắm tiết trinh Hồn em nhập bát cháo hành nghìn năm./.

Danh mục: Tin tức

Nguồn: https://ncvanhoa.org.vn

Tác giả: Nguyễn Thị Thanh Hà – Tổ Văn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *